Phạm Thúy Vinh
Ban Biên Tập Tạp San Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường THPT Tân Kỳ.
Ngồi biên tập tập san, đọc lại bài viết của các thầy cô, các anh chị học sinh cũ của trường mà cay cay nơi khóe mắt... Từ trong sâu thẳm những câu từ vẫn là cái ngọt ngào của tình sâu nghĩa nặng... Đúng là, ân tình ai nỡ lãng quên... Xin trân trọng giới thiệu với mọi người chùm thơ của nhà thơ Đoàn Xuân Hòa - Cựu học sinh khóa III - trường THPT Tân Kỳ.
Nhà thơ Đoàn Xuân Hòa
Hội viên HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Học sinh khóa 1968 - 1971
Hội viên HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Học sinh khóa 1968 - 1971
Năm 2015, Trường PTTH Tân Kỳ tròn 50 tuổi và chúng tôi – những lớp học sinh khóa đầu tiên của Trường đã qua tuổi Lục tuần. Ngắm nhìn các thầy cô giáo và lớp học trò hôm nay trong tôi cứ trào lên cảm giác Trường mình mãi trẻ, kể cả trăm năm sau vẫn trẻ. Còn chúng tôi thì già thật rồi!
Già để nhớ về ngày xưa chưa xa đói không thể đói hơn, rét không thể rét hơn, những lớp học nửa chìm, “những mái lán chông chênh bên rừng lim đầy gió”…
Già để tiếc không bao giờ trẻ lại thưở “nhất quỷ nhì ma”, sáng trong mà vụng dại…
Già để chín hơn trong tâm khảm mỗi người lòng biết ơn sâu sắc các thầy cô giáo hết lòng vì học sinh thân yêu…
Già để chiêm nghiệm lại số phận mỗi đời người mà những năm tháng ngồi dưới mái trường cấp 3 Tân Kỳ là một cột mốc, như cột Km0 của con đường Hồ Chí Minh huyền thoại ở chính nơi này.
Già để nhớ về ngày xưa chưa xa đói không thể đói hơn, rét không thể rét hơn, những lớp học nửa chìm, “những mái lán chông chênh bên rừng lim đầy gió”…
Già để tiếc không bao giờ trẻ lại thưở “nhất quỷ nhì ma”, sáng trong mà vụng dại…
Già để chín hơn trong tâm khảm mỗi người lòng biết ơn sâu sắc các thầy cô giáo hết lòng vì học sinh thân yêu…
Già để chiêm nghiệm lại số phận mỗi đời người mà những năm tháng ngồi dưới mái trường cấp 3 Tân Kỳ là một cột mốc, như cột Km0 của con đường Hồ Chí Minh huyền thoại ở chính nơi này.
Gửi về Xứ Lạt
Tặng các bạn cấp 3 Tân Kỳ thân yêu của tôi
Tặng các bạn cấp 3 Tân Kỳ thân yêu của tôi
Cứ như là ngọn gió Thanh Tân
Rủ ta về xứ Lạt
Ơi Lạt mềm buộc chặt
Tình bạn bầu xa hút mấy mươi năm.
Rủ ta về xứ Lạt
Ơi Lạt mềm buộc chặt
Tình bạn bầu xa hút mấy mươi năm.
Nhớ rừng lim thuở trước đã thưa dần
Bao bạn trẻ ngày đi không trở lại
Bạn đã sống suốt đời Mười tám tuổi
Nén hương chiều gọi bạn dọc triền xanh.
Bao bạn trẻ ngày đi không trở lại
Bạn đã sống suốt đời Mười tám tuổi
Nén hương chiều gọi bạn dọc triền xanh.
Vẫn còn đây ánh mắt tần ngần
Yêu tư lự nhìn nhau qua cửa lán
Tuổi Sáu mươi râm ran bè bạn
Những nẻo đường nghe gió cuốn xôn xao.
Yêu tư lự nhìn nhau qua cửa lán
Tuổi Sáu mươi râm ran bè bạn
Những nẻo đường nghe gió cuốn xôn xao.
Ngoảnh lại nhìn năm tháng tự chiêm bao
Người lên tướng, người trở thành giáo chức…
Bạn ở quê neo mình trên rẫy bắp
Những cuộc đời, những số phận hòa tan.
Người lên tướng, người trở thành giáo chức…
Bạn ở quê neo mình trên rẫy bắp
Những cuộc đời, những số phận hòa tan.
Ta ước chi đời còn được dăm lần
Sống trẻ lại buổi đến trường mỗi sáng
Thả trôi hết những ưu phiền giả tạm
Để được cười hồn hậu đến rưng rưng.
Sống trẻ lại buổi đến trường mỗi sáng
Thả trôi hết những ưu phiền giả tạm
Để được cười hồn hậu đến rưng rưng.
Một khúc miền Trung
Tổ Quốc ở trong tôi
Có dải đất thắt mình như dáng mẹ
Lắng sâu một tiếng đàn bầu
Dải đất miền Trung.
Có dải đất thắt mình như dáng mẹ
Lắng sâu một tiếng đàn bầu
Dải đất miền Trung.
Tôi đi dọc con đường gió Lào thổi ngang lưng
Một nửa mình, hun màu đồng đỏ
Một nửa mình, xanh gió trùng khơi
Một nửa con đường, cát tung lửa về trời
Một nửa con đường, rừng hứng vào trưa nắng
Một nửa dòng sông, chất đầy sóng biển
Một nửa dòng sông, mọng mưa rừng tây.
Một nửa mình, hun màu đồng đỏ
Một nửa mình, xanh gió trùng khơi
Một nửa con đường, cát tung lửa về trời
Một nửa con đường, rừng hứng vào trưa nắng
Một nửa dòng sông, chất đầy sóng biển
Một nửa dòng sông, mọng mưa rừng tây.
Biển tròn xanh như một trái dừa đầy
Núi đứng ngắm ngàn năm khao khát quá
Bông hoa nở lặng thầm bên vách đá
Tiếng chim chuyền trong kẽ lá lanh chanh
Đèo Ngang ơi! Tôi nhớ buổi chiều vàng
Cuốc cuốc kêu xa rồi, còn vọng nữa
Gió thổi ngược thời gian những câu thơ vạn thủa
Tứ thơ bay dìu dặt ở lưng đèo.
Núi đứng ngắm ngàn năm khao khát quá
Bông hoa nở lặng thầm bên vách đá
Tiếng chim chuyền trong kẽ lá lanh chanh
Đèo Ngang ơi! Tôi nhớ buổi chiều vàng
Cuốc cuốc kêu xa rồi, còn vọng nữa
Gió thổi ngược thời gian những câu thơ vạn thủa
Tứ thơ bay dìu dặt ở lưng đèo.
Tứ thơ bay qua những xóm nghèo
Ruộng “lác đác”, nhà bên sông “lác đác”
Tóc mẹ trắng giữa chiều vương khói bếp
Tiếng sáo trời vách liếp lan xa
Những thị xã chưa nguội thời chinh chiến
Mái tôn nhà lẻng xẻng tiếng chiêng la.
Ruộng “lác đác”, nhà bên sông “lác đác”
Tóc mẹ trắng giữa chiều vương khói bếp
Tiếng sáo trời vách liếp lan xa
Những thị xã chưa nguội thời chinh chiến
Mái tôn nhà lẻng xẻng tiếng chiêng la.
Nghĩ nơi này nắng lửa sinh ra
Nghĩ nơi này gió cát sinh ra
Lốc số Hai tràn qua
Bão số Ba ập tới….
Gương mặt cha sạm những cù lao nổi
Sóng đổ vào vầng trán nhiều hơn
Nắng phanh phui lên lưng áo mẹ sờn
Ớt rừng rực thắp đầy nón lửa
Cả tóc em gió xòa tung trước cửa
Cũng đượm mùi đồng nội quá hanh hao.
Nghĩ nơi này gió cát sinh ra
Lốc số Hai tràn qua
Bão số Ba ập tới….
Gương mặt cha sạm những cù lao nổi
Sóng đổ vào vầng trán nhiều hơn
Nắng phanh phui lên lưng áo mẹ sờn
Ớt rừng rực thắp đầy nón lửa
Cả tóc em gió xòa tung trước cửa
Cũng đượm mùi đồng nội quá hanh hao.
Ôi miền Trung, miền Trung
Cát bỏng gió Lào
Tôi lớn dậy dưới trời cong rộp ấy
Thân như củi một thời đen nhẻm cháy
Vũng ao lầy từng mát thịt da tôi
Tóc vàng khô như lau sậy ven đồi
Sim nhuộm tím răng em mười tám tuổi
Lần đầu tiên trái tim tôi đạp vội
Đất gan gà in dấu một tình yêu.
Cát bỏng gió Lào
Tôi lớn dậy dưới trời cong rộp ấy
Thân như củi một thời đen nhẻm cháy
Vũng ao lầy từng mát thịt da tôi
Tóc vàng khô như lau sậy ven đồi
Sim nhuộm tím răng em mười tám tuổi
Lần đầu tiên trái tim tôi đạp vội
Đất gan gà in dấu một tình yêu.
Ôi miền Trung
Đồng đội tôi gửi thịt xương mình
Ngày giữ chốt máu tưới bầm mặt cát
Tổ Quốc ở trong tôi
Một miền Trung dài hẹp
Một miền Trung đất thiếu - trời thừa
Cát
và gió
và mặt trời bốc lửa
Cháy hồn tôi những khát vọng không cùng.
Đồng đội tôi gửi thịt xương mình
Ngày giữ chốt máu tưới bầm mặt cát
Tổ Quốc ở trong tôi
Một miền Trung dài hẹp
Một miền Trung đất thiếu - trời thừa
Cát
và gió
và mặt trời bốc lửa
Cháy hồn tôi những khát vọng không cùng.
Truyền thuyết một dòng sông
Anh kể em nghe
Truyền thuyết một dòng sông
Thơm tóc người con gái
Chốn Đào Nguyên có chàng trai mê mải
Hóa Vực Rồng thức đợi suốt mùa Trăng.
Truyền thuyết một dòng sông
Thơm tóc người con gái
Chốn Đào Nguyên có chàng trai mê mải
Hóa Vực Rồng thức đợi suốt mùa Trăng.
Bụi đỏ trời ngày vỡ đất khai hoang
Đêm mơ ngủ gặp hoa cà phê trắng
Đôi chim gáy rù rì trưa bãi vắng
Thả mặt trời lên mỗi bắp ngô xanh.
Đêm mơ ngủ gặp hoa cà phê trắng
Đôi chim gáy rù rì trưa bãi vắng
Thả mặt trời lên mỗi bắp ngô xanh.
Anh tìm em ngút ngát thời gian
Tân Phú, Tân Long, Hạ Sưu, Tân Thái…
Anh gọi em tiếng lèn xa dội lại
Em ở đâu giữa mía ngọt cam vàng.
Tân Phú, Tân Long, Hạ Sưu, Tân Thái…
Anh gọi em tiếng lèn xa dội lại
Em ở đâu giữa mía ngọt cam vàng.
Ngày anh về cầu đã bắc sang ngang
Làng cứ mới để anh thành khách lạ
Ai ngược phà Sen, ai xuôi Bãi Đá
Đồng chiều nào chân sáo lối em xưa.
Làng cứ mới để anh thành khách lạ
Ai ngược phà Sen, ai xuôi Bãi Đá
Đồng chiều nào chân sáo lối em xưa.
Nhà ai kia ửng đỏ ngói Cừa
Cây thắm lại qua bao mùa thay áo
Ơi sông Con suốt một đời thơm thảo
Sông hay em tắm mát bãi bờ.
Cây thắm lại qua bao mùa thay áo
Ơi sông Con suốt một đời thơm thảo
Sông hay em tắm mát bãi bờ.
Anh kể em nghe
Truyền thuyết mới sông Con
Mà em là câu hát
Cô gái trẻ nhìn anh sau lá biếc
Bỗng bàng hoàng gặp lại giấc mơ xa.
Truyền thuyết mới sông Con
Mà em là câu hát
Cô gái trẻ nhìn anh sau lá biếc
Bỗng bàng hoàng gặp lại giấc mơ xa.
Người đàn bà đội nước
Người đàn bà đội lên đầu
Những vò đất nung
Vẹn nguyên hình hài nước.
Những vò đất nung
Vẹn nguyên hình hài nước.
Dọc dài miền Trung
Áo đất vàng cỏ cháy
Tre trơ xương, vu vơ xỉa lên trời
Lầu ông Hoàng
Mộ đất xếp chơi vơi…
Áo đất vàng cỏ cháy
Tre trơ xương, vu vơ xỉa lên trời
Lầu ông Hoàng
Mộ đất xếp chơi vơi…
Gió liếm sạch những dấu chân trên cát
Đi về đâu ?
Người đàn bà đội nước
Lưng vồng lên đồng dạng với lưng đồi.
Đi về đâu ?
Người đàn bà đội nước
Lưng vồng lên đồng dạng với lưng đồi.
Chỉ còn pho tượng nhìn ta đâu đáu
Màu đỏ cháy đêm
Nhắc một thời đạn lửa
Biển ngoài kia tấp sóng trắng lên đầu.
Màu đỏ cháy đêm
Nhắc một thời đạn lửa
Biển ngoài kia tấp sóng trắng lên đầu.
Đêm Mị Châu
Chị hiện về sau Bốn ngàn năm
Trên cổ ngọc còn lằn in vết kiếm
Máu hóa ngọc trai ngậm tăm đáy biển
Bỗng nhói điều gì trong đêm bão giông?
Trên cổ ngọc còn lằn in vết kiếm
Máu hóa ngọc trai ngậm tăm đáy biển
Bỗng nhói điều gì trong đêm bão giông?
Đá mồ côi rụng xuống biển Đông
Thay đầu chị ngàn lần mang tội chết
Tình yêu viển vông chị đâu có biết
Lông ngỗng trắng đường tang tóc sau lưng...
Thay đầu chị ngàn lần mang tội chết
Tình yêu viển vông chị đâu có biết
Lông ngỗng trắng đường tang tóc sau lưng...
Bốn ngàn năm cuộc truy sát không ngừng
Thần Kim Quy hiện lên mỗi khắc
Nàng Vọng Phu chưa thôi nhìn ải Bắc
Lệ đã nhòe vời vợi phía khơi xa.
Thần Kim Quy hiện lên mỗi khắc
Nàng Vọng Phu chưa thôi nhìn ải Bắc
Lệ đã nhòe vời vợi phía khơi xa.
Lẫy nỏ giả ngày xưa mang mác Triệu Đà
Giờ tàng hình trong táo lê thơm phức
Đỏ ngoài da mà bụng đầy thuốc độc
Cái chết bọc đường đau hơn cung tên.
Giờ tàng hình trong táo lê thơm phức
Đỏ ngoài da mà bụng đầy thuốc độc
Cái chết bọc đường đau hơn cung tên.
Sân chầu kia cỏ rác bén bên thềm
Dưới đáy giếng ẩn hình Trọng Thủy
Kẻ bội tình chưa một lần ly dị
Lời hẹn vàng thập lục so dây.
Dưới đáy giếng ẩn hình Trọng Thủy
Kẻ bội tình chưa một lần ly dị
Lời hẹn vàng thập lục so dây.
Bốn ngàn năm như một chuyến đò đầy
Cha Thục Phán gồng lưng làm sóng đỡ
Với xã tắc Cha đã từng mắc nợ
Giục chị về nhắn lại với mai sau./.
Đây là bài hát cuối của nhạc sỹ An Thuyên dành tặng cho Tân Kỳ chưa kịp về trao tặng - anh đã đi xa
Một nuối tiếc rất trân trọng
CÂU HÁT SÔNG CON - Lời thơ anh Đoàn Xuân Hòa - nhạc An Thuyên
Cha Thục Phán gồng lưng làm sóng đỡ
Với xã tắc Cha đã từng mắc nợ
Giục chị về nhắn lại với mai sau./.
Đây là bài hát cuối của nhạc sỹ An Thuyên dành tặng cho Tân Kỳ chưa kịp về trao tặng - anh đã đi xa
Một nuối tiếc rất trân trọng
CÂU HÁT SÔNG CON - Lời thơ anh Đoàn Xuân Hòa - nhạc An Thuyên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét