TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG TÂN KỲ
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ.
Bùi Song Nhâm
Cựu học sinh khóa 4 (1968-1971)
Người ta, ai sinh ra cũng có một quê hương nơi chôn rau cắt rốn. Đã là học sinh ai cũng có mái trường mà mình đã học. Mái trường là nơi ươm mầm chúng ta, trước là học để làm người sau là học văn, học nghiệp…
Mái trường trong ký ức của tôi- một thời để nhớ, một thời khắc sâu trong tâm trí học trò. Nhớ là nhớ thầy nhớ bạn, nhớ về những kỷ niệm vui buồn, nhớ về cái tuổi học trò trong trắng, nhớ cái tuồi vô tư, nhớ cái bồng bột đôi chút ngây thơ và đầy tinh nghịch nữa “nhất…, nhì…, thứ ba học trò” chắc các bạn cũng đồng cảm với tôi chứ!
Trường cấp ba Tân Kỳ thân yêu nay là Trường Trung học phổ thông, mái trường nơi tôi và bạn bè trang lứa học cuối cấp bậc phổ thông. Khóa của tôi tính từ khi thành lập là khóa 4 (1968-1971).
Chúng tôi học trong chiến tranh đánh phá miền Bắc của giặc Mỹ, Nghệ An ta là tuyến lửa, huyện Tân Kỳ là trọng điểm quá là ác liệt. Sao nói hết được bao khó khăn, vất vả của cả thầy và trò, của cả các thế hệ các anh chị và các bạn sau chúng tôi vài khóa. Cái khó đến ngay từ khi trường mới thành lập, chúng tôi vừa học vừa phải xây dựng trường vừa phải chuyển trường dời trường đi đường sông, cánh bè đi từ đất Dương Hạp, Nghĩa Dũng nơi sơ tán về thị trấn Lạt trung tâm của Tân Kỳ huyện cũng vừa mới thành lập được mấy năm. Chúng tôi học đâu có điện thắp sáng, chỉ có đèn dầu, dầu đèn cũng phải phân phối tiết kiệm. Lớp học được làm bán âm bán dương nửa chìm nửa nổi, xung quanh có lũy đất, hầm, hào để trú ẩn khi có báo động phòng không máy bay oanh tạc. Nhiều buổi học có lúc phải dừng lại để tránh bom. Ba năm học lớp tám, chín, mười ở thế hệ chúng tôi năm nào cũng có bạn phải xếp bút nghiên để lên đường ra trận theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc, rất nhiều bạn mãi mãi không bao giờ trở về nữa…
Quên sao được những bữa cơm chay của cả thầy và trò chỉ có ngô khoai phần nhiều với rau muống luộc nước chấm đại dương, đâu có cá thịt; họ ăn để sống, ăn để dạy và học. Ở thì thầy giáo, cô giáo cũng chỉ nhà tranh kiểu ký túc xá đơn sơ, bọn học sinh chúng tôi đứa có nhà quen thì ở trọ, còn phần đông năm ba đứa làm lán chung nhau. Khoảng vài tuần tranh thủ ngày chủ nhật “Đi xe của bộ” về với mẹ, gần cũng cách trường trên vài chục cây, xa phải hơn mấy chục nữa.
Một kỷ niệm chẳng vui gì nhưng nhớ đời, ba năm học có lẽ rất ít bạn không một đôi lần bị ghẻ ruồi, hắc lào hành cho, cũng do sinh hoạt kham khổ bề bộn, thiếu nước; tụi con trai chúng tôi đành chịu được nhưng thật thương cho tui con gái má hồng…
Quên sao được một thời những thầy giáo, cô giáo từ miền xuôi xứ Nghệ, từ khắp miền đất nước về với xứ “Ty cần-Tân Kỳ” để chung tay trồng người dưới mái trường này. Từ thầy Hiệu trưởng, Hiệu phó đến các thầy giáo cô giáo chủ nhiệm, giáo viên bộ môn, nhân viên văn phòng nhà trường…, đều xắn quần móng ngựa lăn xả với học sinh cùng lao động xây trường, cùng thể thao, cùng ca hát dưới mái trường. Thật là trên tuyệt vời! Trong khó khăn sao mà đẹp thế, ấm áp tình người như thế.
Nhìn thầy cô mà thương, thật sự các thầy các cô là những tấm gương sống động để chúng tôi đám học trò cưng đâu dám nhụt chí sỹ tử. Tôi muốn kể thật nhiều, nhiều nữa… nhưng kể sao hết được, cũng trong dịp hướng về kỷ niệm này đã có rất nhiều tiểu hồi ký, nhiều cảm nhận, nhiều bài thơ hay về trường của cả thầy và các bạn học trò đăng trên Facebook như thầy Phạm Quý Hùng, học sinh Phạm Quốc Khánh khóa 3, Đoàn Xuân Hòa khóa 4, Bùi Đức Trọng khóa 7…
Quên sao được những buổi học chỉ đơn giản bảng đen, phấn viết, bút mực Cửu Long cũng phân phối…Học theo kiểu truyền thống bởi chiến tranh và thiếu thốn đành phải vậy. Cái quý nhất của thời chúng tôi dù khó khăn nhưng thầy cô thì rất tâm huyết với nghề, học trò rất đỗi say sưa trọng học. Hình ảnh các thầy giáo cô giáo mãi đến nay vẫn để lại trong chúng tôi nhiều ấn tượng sâu sắc: thầy Khóa, thầy Khầm, thầy Hùng, thầy Tám, thầy Chín, thầy Lai, thầy Xiêm, thầy Phượng, thầy Thâu, cô Liên, cô Thái, cô Thẩm, thầy Lương, thầy Ngọc, thầy Huấn, thầy Chiên, thầy Bảo, thầy Khải, thầy Hòe, …
Kỷ niệm năm mươi năm ngày thành lập trường. Năm mươi năm một chặng đường nửa thế kỷ ra đời, trưởng thành và phát triển. Lễ kỷ niệm cũng là ngày hội nhân văn sâu sắc, đó là ngày hội của tình người tình thầy trò tình trò với trò các thế hệ. Ngày hội gặp nhau mừng mừng, vui vui, nhớ nhớ; nhớ về một thời đáng nhớ, một thời rất đẹp và tự hào gặp nhau ai mất ai còn, để chia sẻ, để động viên nhau trong cuộc sống và đời thường.
Nhìn mái trường ta hôm nay đàng hoàng và khang trang, chúng ta chúc mừng thành quả năm mươi năm. Chúng ta có quyền tự hào và tin tưởng trong những thập kỷ tiếp theo, với những thế hệ mới một đội ngũ thầy giáo, cô giáo trẻ trung sung sức, các bạn học sinh hôm nay mơn mởn phơi phơi sức xuân. Một mái trường sẽ không ngừng phát triển và hoàn thiện đi lên trong những điều kiện thuận lợi mới của đất nước, được tận hưởng thành quả của công nghệ thông tin trong dạy và học, được phát huy trí tuệ trong một thế giới thông minh, thế giới phẳng, thế giới nhanh…đang chờ đón chúng ta, chúc mừng nhà trường. Xin mượn một câu dân ca Nam bộ thân thương “Trường cũng đẹp, lớp cũng đẹp, nhìn đâu đâu cũng đẹp” về mái trường thân yêu.
Kỷ niệm năm mươi năm Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ, dù đi đâu về đâu, dù mưu sinh góc biển chân trời nào lòng chúng tôi luôn nhớ về mái trường thân yêu. Cũng nhân ngày kỷ niệm truyền thống này cho phép chúng tôi các thế hệ học sinh xin được tri ân các thầy giáo cô giáo các thế hệ của trường vì sự nghiệp trồng người vì học sinh thân yêu.
Xin được tri ân mảnh đất Lạt ân tình đậm đà khó quên, tri ân các cấp lãnh đạo, các ban ngành huyện và nhân dân Tân Kỳ với nghĩa tình “Tôn sư trọng đạo-Kính thầy trọng học” suốt năm mươi năm đã đồng hành, cùng chăm lo cưu mạng, đùm bọc cả về vật chất và tinh thần cho Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ nói riêng và các trường trung học khác trong huyện nói chung.
Cũng trong ngày hội trang trọng này, các thế hệ học sinh chúng tôi xin được thắp một nén nhang lòng thành kính tưởng nhớ các thầy các cô đã đi xa, tưởng nhớ các anh các chị các bạn học sinh đã hi sinh vì Tổ Quốc; tri ân các anh các chị, các bạn là thương binh, bệnh binh đã góp phần xương máu cho đất nước toàn thắng.
Chuẩn bị đến ngày “Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11” xin chúc mừng các thầy giáo cô giáo các thế hệ của Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ hạnh phúc. Chúc sự nghiệp giáo dục đào tạo của nhà trường liên túc phát triển.
Tháng 9 năm 2015
bức ảnh năm 1970 Nhâm tiễn Khánh đi học đại học tại lán học ở Lạt
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ.
Bùi Song Nhâm
Cựu học sinh khóa 4 (1968-1971)
Người ta, ai sinh ra cũng có một quê hương nơi chôn rau cắt rốn. Đã là học sinh ai cũng có mái trường mà mình đã học. Mái trường là nơi ươm mầm chúng ta, trước là học để làm người sau là học văn, học nghiệp…
Mái trường trong ký ức của tôi- một thời để nhớ, một thời khắc sâu trong tâm trí học trò. Nhớ là nhớ thầy nhớ bạn, nhớ về những kỷ niệm vui buồn, nhớ về cái tuổi học trò trong trắng, nhớ cái tuồi vô tư, nhớ cái bồng bột đôi chút ngây thơ và đầy tinh nghịch nữa “nhất…, nhì…, thứ ba học trò” chắc các bạn cũng đồng cảm với tôi chứ!
Trường cấp ba Tân Kỳ thân yêu nay là Trường Trung học phổ thông, mái trường nơi tôi và bạn bè trang lứa học cuối cấp bậc phổ thông. Khóa của tôi tính từ khi thành lập là khóa 4 (1968-1971).
Chúng tôi học trong chiến tranh đánh phá miền Bắc của giặc Mỹ, Nghệ An ta là tuyến lửa, huyện Tân Kỳ là trọng điểm quá là ác liệt. Sao nói hết được bao khó khăn, vất vả của cả thầy và trò, của cả các thế hệ các anh chị và các bạn sau chúng tôi vài khóa. Cái khó đến ngay từ khi trường mới thành lập, chúng tôi vừa học vừa phải xây dựng trường vừa phải chuyển trường dời trường đi đường sông, cánh bè đi từ đất Dương Hạp, Nghĩa Dũng nơi sơ tán về thị trấn Lạt trung tâm của Tân Kỳ huyện cũng vừa mới thành lập được mấy năm. Chúng tôi học đâu có điện thắp sáng, chỉ có đèn dầu, dầu đèn cũng phải phân phối tiết kiệm. Lớp học được làm bán âm bán dương nửa chìm nửa nổi, xung quanh có lũy đất, hầm, hào để trú ẩn khi có báo động phòng không máy bay oanh tạc. Nhiều buổi học có lúc phải dừng lại để tránh bom. Ba năm học lớp tám, chín, mười ở thế hệ chúng tôi năm nào cũng có bạn phải xếp bút nghiên để lên đường ra trận theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc, rất nhiều bạn mãi mãi không bao giờ trở về nữa…
Quên sao được những bữa cơm chay của cả thầy và trò chỉ có ngô khoai phần nhiều với rau muống luộc nước chấm đại dương, đâu có cá thịt; họ ăn để sống, ăn để dạy và học. Ở thì thầy giáo, cô giáo cũng chỉ nhà tranh kiểu ký túc xá đơn sơ, bọn học sinh chúng tôi đứa có nhà quen thì ở trọ, còn phần đông năm ba đứa làm lán chung nhau. Khoảng vài tuần tranh thủ ngày chủ nhật “Đi xe của bộ” về với mẹ, gần cũng cách trường trên vài chục cây, xa phải hơn mấy chục nữa.
Một kỷ niệm chẳng vui gì nhưng nhớ đời, ba năm học có lẽ rất ít bạn không một đôi lần bị ghẻ ruồi, hắc lào hành cho, cũng do sinh hoạt kham khổ bề bộn, thiếu nước; tụi con trai chúng tôi đành chịu được nhưng thật thương cho tui con gái má hồng…
Quên sao được một thời những thầy giáo, cô giáo từ miền xuôi xứ Nghệ, từ khắp miền đất nước về với xứ “Ty cần-Tân Kỳ” để chung tay trồng người dưới mái trường này. Từ thầy Hiệu trưởng, Hiệu phó đến các thầy giáo cô giáo chủ nhiệm, giáo viên bộ môn, nhân viên văn phòng nhà trường…, đều xắn quần móng ngựa lăn xả với học sinh cùng lao động xây trường, cùng thể thao, cùng ca hát dưới mái trường. Thật là trên tuyệt vời! Trong khó khăn sao mà đẹp thế, ấm áp tình người như thế.
Nhìn thầy cô mà thương, thật sự các thầy các cô là những tấm gương sống động để chúng tôi đám học trò cưng đâu dám nhụt chí sỹ tử. Tôi muốn kể thật nhiều, nhiều nữa… nhưng kể sao hết được, cũng trong dịp hướng về kỷ niệm này đã có rất nhiều tiểu hồi ký, nhiều cảm nhận, nhiều bài thơ hay về trường của cả thầy và các bạn học trò đăng trên Facebook như thầy Phạm Quý Hùng, học sinh Phạm Quốc Khánh khóa 3, Đoàn Xuân Hòa khóa 4, Bùi Đức Trọng khóa 7…
Quên sao được những buổi học chỉ đơn giản bảng đen, phấn viết, bút mực Cửu Long cũng phân phối…Học theo kiểu truyền thống bởi chiến tranh và thiếu thốn đành phải vậy. Cái quý nhất của thời chúng tôi dù khó khăn nhưng thầy cô thì rất tâm huyết với nghề, học trò rất đỗi say sưa trọng học. Hình ảnh các thầy giáo cô giáo mãi đến nay vẫn để lại trong chúng tôi nhiều ấn tượng sâu sắc: thầy Khóa, thầy Khầm, thầy Hùng, thầy Tám, thầy Chín, thầy Lai, thầy Xiêm, thầy Phượng, thầy Thâu, cô Liên, cô Thái, cô Thẩm, thầy Lương, thầy Ngọc, thầy Huấn, thầy Chiên, thầy Bảo, thầy Khải, thầy Hòe, …
Kỷ niệm năm mươi năm ngày thành lập trường. Năm mươi năm một chặng đường nửa thế kỷ ra đời, trưởng thành và phát triển. Lễ kỷ niệm cũng là ngày hội nhân văn sâu sắc, đó là ngày hội của tình người tình thầy trò tình trò với trò các thế hệ. Ngày hội gặp nhau mừng mừng, vui vui, nhớ nhớ; nhớ về một thời đáng nhớ, một thời rất đẹp và tự hào gặp nhau ai mất ai còn, để chia sẻ, để động viên nhau trong cuộc sống và đời thường.
Nhìn mái trường ta hôm nay đàng hoàng và khang trang, chúng ta chúc mừng thành quả năm mươi năm. Chúng ta có quyền tự hào và tin tưởng trong những thập kỷ tiếp theo, với những thế hệ mới một đội ngũ thầy giáo, cô giáo trẻ trung sung sức, các bạn học sinh hôm nay mơn mởn phơi phơi sức xuân. Một mái trường sẽ không ngừng phát triển và hoàn thiện đi lên trong những điều kiện thuận lợi mới của đất nước, được tận hưởng thành quả của công nghệ thông tin trong dạy và học, được phát huy trí tuệ trong một thế giới thông minh, thế giới phẳng, thế giới nhanh…đang chờ đón chúng ta, chúc mừng nhà trường. Xin mượn một câu dân ca Nam bộ thân thương “Trường cũng đẹp, lớp cũng đẹp, nhìn đâu đâu cũng đẹp” về mái trường thân yêu.
Kỷ niệm năm mươi năm Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ, dù đi đâu về đâu, dù mưu sinh góc biển chân trời nào lòng chúng tôi luôn nhớ về mái trường thân yêu. Cũng nhân ngày kỷ niệm truyền thống này cho phép chúng tôi các thế hệ học sinh xin được tri ân các thầy giáo cô giáo các thế hệ của trường vì sự nghiệp trồng người vì học sinh thân yêu.
Xin được tri ân mảnh đất Lạt ân tình đậm đà khó quên, tri ân các cấp lãnh đạo, các ban ngành huyện và nhân dân Tân Kỳ với nghĩa tình “Tôn sư trọng đạo-Kính thầy trọng học” suốt năm mươi năm đã đồng hành, cùng chăm lo cưu mạng, đùm bọc cả về vật chất và tinh thần cho Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ nói riêng và các trường trung học khác trong huyện nói chung.
Cũng trong ngày hội trang trọng này, các thế hệ học sinh chúng tôi xin được thắp một nén nhang lòng thành kính tưởng nhớ các thầy các cô đã đi xa, tưởng nhớ các anh các chị các bạn học sinh đã hi sinh vì Tổ Quốc; tri ân các anh các chị, các bạn là thương binh, bệnh binh đã góp phần xương máu cho đất nước toàn thắng.
Chuẩn bị đến ngày “Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11” xin chúc mừng các thầy giáo cô giáo các thế hệ của Trường Trung học phổ thông Tân Kỳ hạnh phúc. Chúc sự nghiệp giáo dục đào tạo của nhà trường liên túc phát triển.
Tháng 9 năm 2015





































































